Kiến trúc 

Kiến trúc hiện đại ở Ấn Độ

Năm 1947, Ấn Độ giành được độc lập. Sau ngày độc lập, hoạt động kiến trúc – xây dựng rất sôi động trong toàn quốc. Kiến trúc hiện đại An Độ phát triển mạnh mẽ hơn trước nhiều và chia ra làm ba giai đoạn phát triển rõ rệt.
Giai đoạn 1947 – 1959
Sau độc lập, toàn Ấn Độ có 300 kiến trúc sư nghĩa là vào khoảng một kiến trúc sư cho một triệu dân, trong khi đó ở nước Anh, một kiến trúc sư cho bốn nghìn dân. Địa vị người kiến trúc sư rất thấp kém so với các loại kĩ sư khác. Trước đây, nước Anh đặt vấn để kiến trúc ở An Độ như sau: nước Anh có thể bản xứ hóa phong cách kiến trúc ở mức độ bao nhiêu để tạo nên sự hấp dẫn mà không biểu hiện là nhượng bộ một dân tộc lệ thuộc (?). Sau độc lập, vấn đề trên đổi thành: Một quốc gia mới độc lập có thế bản xứ hóa phong cách nghệ thuật kiến trúc bao nhiêu để không biểu hiện là lạc hậu và yếu đuối cả trong con mắt của chính mình và trước thế giới
Lúc ấy xuất hiện hai xu hướng: chủ nghĩa dân tộc, đối với những người theo xu hướng này thì những gì thể hiện phong cách kiến trúc hiện đại phương Tây hoặc kinh nghiệm của kiến trúc thuộc địa đều là phản dân tộc. Họ theo xu hướng phục hồi văn hóa cổ. Xu hướng hiện đại lập luận rằng các công trình kiệt tác có phải được xem trong bối cảnh của thời đại, không được bắt chước chúng và nước Ân Độ mới đòi hỏi những hình thức kiến trúc mới biểu hiện tính năng động của một dân tộc tự do đang trên con đường xây dựng nền kinh tế phồn vinh. Khu nhà ở tập thể Gôncông ở Pondichery là một công trình đầu tiên của kiến trúc hiện đại Ân Độ. Trong thời gian đó, hai thủ đô của hai bang được xây dựng là Punjab và Orissa. Thủ tướng Nêru đã mời hai kiến trúc sư phương Tây đến lập đồ án thiết kế hai thành phô’ này: Le Corburier thiết kế Chandigarh, thủ đô bang Punjab, Quenichboger thiết kế Orissa. Quenichboger đã nhượng bộ ông thủ tướng bang này thiết kế theo phong cách hồi sinh, còn Le Corbusier đã sáng tạo ra một ngôn ngư kiên trúc hiện đại ở Ấn Độ, ông đã đưa Chandigarh lên bản đồ thế giới.
Trong những năm 50 hình thành ba nhóm phong cách kiến trúc rõ rệt:
– Nhóm các kiến trúc sư trẻ học ở Mĩ về đầu tiên gồm có Habib Rahman, Acchyut Kanvinde và sau là Dourga Bajpai. Họ sáng tác theo phong cách quốc tế, nhiều công trình chịu ảnh hưởng rõ rệt của Bauhaus.
– Nhóm thứ hai chủ trương phong cách hồi sinh với vốn từ vựng kiến trúc những nãm 30, 40 ở phương Tây, đó là sự trộn lẫn Art Deco, Modernism và các yếu tố truyền thống phổ biến ở các mặt nhà ở Bombay và Calcuta.

Nhà hát Tagore ở Chandigarh được xây dựng vào năm 1959 đến 1961 nhân kỉ niệm 100 năm ngày sinh của thi hào vĩ đại, là một công trình phản ánh ảnh hưởng rõ rệt của Bauhaus. Tác giả, kiến trúc sư Aditya Prakash đã dùng hình thức khối hộp vuông vắn, kín bưng, tương phản với nội dung phong phú đầy màu sắc và kịch tính bên trong công trình. Mặt bằng là hai hình vuông to nhỏ giao nhau. Hình vuông to là phòng khán giả có 600 chỗ, hình vuông nhỏ là khu vực diễn viên, chỗ giao nhau là sân khấu. Bố cục này tạo nên không khí thân mật và sự hòa quyện giữa diễn viên và khán giả trong buổi diễn theo truyền thống kịch của An Độ.

Kiến trúc hiện đại ở Ấn Độ 1

Giai đoạn 1960 – 1974
Đầu những năm 60, một số kiến trúc sư trẻ học ở Âu Mĩ về, cùng với Doshi, Correa và trên một chục kiến trúc sư trẻ đã làm việc cùng các bậc thày Le Corbusier, Pierre Jeanneret, Maxwell Purai, Jane Drew… Ở Chandigarh; họ trở thành những người giương lá cờ của Kiến trúc Hiện đại (Modernism). Ảnh hưởng các công trình Capitol ở Chandigarh lan khắp miền bắc An Độ và có tiếng vang ra thế giới, ngay ở Philadelphia (Mĩ) cũng thấy tác động của Chandigarh.
Sáu trường kiến trúc mới xuất hiện trong những nãm 1964 – 1974 tạo thành hệ thống 18 trường trong toàn quốc. Trong những trường này phần lớn
giảng dạy cho học sinh phong cách quốc tế. Năm 1974 toàn Ấn Độ có 6000 kiến trúc sư và 600 nhà quy hoạch trên tổng số 600 triệu dân. Việc đào tạo đã phát triển đáng kể, nhưng vẫn chưa đáp ứng được nhu cầu xây dựng trong toàn quốc.
Trong thời kì này có năm cách biểu hiện kiến trúc rõ rệt:
Cách thứ nhất là phương pháp biểu hiện một cách rất tình’ cảm sự hài hòa của công trình với môi trường địa phương thể hiện đẹp đẽ ảnh hưởng kiến trúc hữu cơ của Neutra và Wright.
Cách thứ hai là tìm tòi ngôn ngữ biểu hiện mới của vật liệu gạch trần và bêtông, chịu ảnh hưởng các thủ pháp của Le Corbusier ở Chandigarh và của Louis Kahn.
Cách thứ ba là bắt chước cách tạo hình của Le Corbusier ở Chandigarh nhưng thường là không đạt, trừ ngoại lệ công trình Trung tâm Shri Ram của Shiv Nath Prasad.
Cách thứ tư là hoạt động sáng tạo của một nhóm kiến trúc sư trẻ chịu ảnh hướng của các kiến trúc sư lớn như Le Corbusier, Jeanneret, Kahn, Stirling, Tange và Safdie. Tác phẩm của họ có sự dũng cảm, thường là mang tính chất xâm kích. Họ cố gắng thể hiện sự xung đột nội tại và kết hợp hình thức phương Tây với các nhu cầu của xã hội Ân Độ.

Giai đoạn 1975 – 1985
Ba người khổng lồ của kiến trúc thế kỉ XX ở phương Tây là Lutyens, Le Corbusier và Louis Kahn, mỗi người đều làm việc trong 10 năm tiếp xúc với Ân Độ. Ánh hưởng của họ thật là to lớn. Vào năm 1974, người cuối cùng trong những bậc thầy ấy đi khỏi, các kiến trúc sư Ân Độ còn lại riêng mình, họ tự do lựa chọn phương hướng theo nhận thức của mình.
Cuối những năm 70 các kiến trúc sư và thầy trò của các trường kiến trúc nghiên cứu sâu sắc các yếu tố tư tưởng, kinh tế, xã hội, sinh học ảnh hưởng đến phong cách kiến trúc và tiến tới một niềm tin là không chỉ có một phong cách kiến trúc duy nhất nào trội lên. Có không ít tác phẩm quan tâm đến tính liên tục của lịch sử, sự đồng nhất và tham khảo một cách dè dặt kinh nghiệm lịch sử và truyền thống.

Học viện Quản lý Ân Độ do kiến trúc sư tài năng B. V. Doshi thiết kế được xây dựng ở phía nam thành phô Bangalor là một quần thể có nhiều thành phần như khu dạy học, khu ở cho sinh viên, khu ở cho cán bộ công nhân viên và nhiều nhà khác. Bản thiết kế tiếp thu được truyền thống không gian sân trong như ớ quần thể Capitol ở Phatepur Xikri. Vật liệu gạch trần và đá trần, ánh sáng bên trong lấy qua mái và qua giàn hoa cũng là những yếu tố truyền thống ở đây.
Trung tâm nghệ thuật quốc tế Kalacsetra (hình 16) là một nhà hát do các kiến trúc sư Đ. Áppukuttan Nais và c. R. Narayan Rao thiết kế và được xây dựng ở Madras. Công trình được thiết kế theo truyền thống dân gian miền nam Ân Độ với quan niệm khác hẳn các nhà hát phương Tây. Không gian bên trong đã khôi phục lại truyền thống khán giả cũng tham gia với diễn viên trong quá trình biểu diễn. Hình thức tường cao che bên ngoài có lợi cho ánh sáng, thông gió và âm thanh. Hình dáng chung của phòng khán giả tượng trưng vũ trụ.

 

 

Related posts