You are here
Kiến trúc 

Vài nét sơ lược về kiến trúc sư kruze

Arthur Kruze học Trường đại học kiến trúc quốc gia Paris (École Nationale Supérieure d’Architecture de Paris). Là một học sinh logiste (học sinh giỏi) ông được học thực hành ở xưởng Nenot mà giáo sư là một viện sĩ Hàn lâm. Xưởng này nổi tiếng vì đã có một phương án được thưởng trong cuộc thi quốc tế “Hội Quốc liên”.
Năm 1930 ông được hoạ sĩ Victor Tardieu, Hiệu trưởng Trường cao đẳng Mĩ thuật Hà Nội sang Pháp mời tới Việt Nam giảng dạy. Ông đến đã làm đảo lộn việc học tập của khoa kiến trúc và dần dần ông trở thành linh hồn của khoa này cũng như hoạ sĩ Ingambetti là linh hồn của khoa mĩ thuật.

Vài nét sơ lược về kiến trúc sư kruze 1

Arthur Kruze

Lúc đó ông là một thanh niên chừng 27 tuổi, hăng hái và sáng tạo. Trong giảng dạy, ông có phương pháp sư phạm tốt, dạy học sinh cách tìm nhiều ý sáng tác và so sánh các phương án (méthode de succession des caiques). Ông gây được sự phấn khởi say mê học tập trong học sinh bằng những cuộc trưng bày các bài tập của họ một cách trang trọng và tiến hành phân tích từng phương án cho học sinh nghe.
Là một giáo viên, ông truyền cho học sinh quan điểm nghệ thuật của mình đối với những tác phẩm kiến trúc. Ông viết: “Ngay từ bảy giờ để thử thưởng thức giá trị đúng của chúng, cần xem chúng có đáp ứng được hai điều kiện xác định mọi công trình kiến trúc: quan điểm của chúng trước hết phải là tác phẩm của sự thông minh và lí trí và khi điều kiện đó được hoàn thành thì nó phải đồng thời là một tác phẩm của trái tim và trí tuệ”w. Ông đấu tranh với quan điểm của một số quan chức thực dân không tin là vốn truyền thống dân tộc Việt Nam trong kiến trúc có thể phù hợp với cuộc sống hiện đại. Ông bảo vệ quan điểm phải có một nền kiến trúc mang màu sắc dân tộc. Ông viết: “Tuy nhiên mỗi đất nước phải có một nền kiến trúc nó bảo với anh rằng anh ở đâu”… “Những điều nhận xét này cho phép tự hỏi có thật là không thể tìm cho Trung kì và Bắc kì một kiến trúc hiện đại đáp ứng hoàn toàn với nhu cầu đặc biệt của đất nước và không thể có tình trạng lập lờ nước đôi được. Không hề có một lí do nào để cho xứ sở này không có một nền kiến trúc riêng”. Ông đã tìm kiếm kiến trúc truyền thống Việt Nam và nhận thấy rằng; “Chính trong những biểu hiện của quá khứ mà kiến trúc sư có thể tìm được khả năng đố. Trái với Nam Kì, Trung kì và Bắc kì có một di sản kiến trúc có giá trị không thể chối cãi được”… “Nông thôn Bắc kì đầy những công trình tưởng niệm thú vị: chùa, đình… vá lại chủng không hề bị bỏ đi mà vẫn được dân An Nam sử dụng”.
Nhưng vì nghiên cứu kiến trúc việt nam chưa sâu sắc, ông vẫn cho rằng kiến trúc Việt Nam là phỏng theo kiến trúc Trung Quốc, điều này phản ánh trong các tác phẩm của ông. Tuy nhiên ông cũng phân biệt khá đúng hai nền kiến trúc này. Ông viết: “Trực tiếp phỏng theo Trung Quốc, kiến trúc An Nam mặc dầu rất gần gũi cũng khác biệt rõ rệt. Những vay mượn, gia công theo quy mô của xứ sở, giữ tỉ lệ theo các nguồn gốc, hoàn toàn thích nghi với truyền thống của người dân, đã sinh ra một phong cách trang nhã, một tính chất rất riêng biệt, ít trang trí và ít xa hoa như kiến trúc Trung Quốc”. Ông đã đưa các quan điểm này vào nhà trường. Ông viết: “Đó là một trong các mục tiêu của việc dạy kiến trúc giao cho Trường cao dẳng Mĩ thuật Hà Nội… Các nghệ nhản truyền thống của xứ sở được đặc biệt nghiên cứu nhằm làm cho các kiến trúc sư trẻ tuổi trở thành các nghệ nhân thực thụ của sự phục hưng này”. Ông hướng học sinh vào việc tìm tòi khai thác tính chất dân tộc trong sáng tác kiến trúc. Bản thân ông cũng say sưa tìm tòi nghiên cứu tính chất dân tộc Việt Nam để đưa vào các sáng tác của mình.

Related posts