You are here
Kiến trúc 

Kiến trúc Hồi giáo của Ấn Độ

kiến trúc Bà La Món
Từ thế kỉ X trở đi, kiến trúc tôn giáo của Bà La Môn và Hồi giáo phát triển mạnh, còn kiến trúc Phật giáo giảm dần đi. Ớ các tỉnh phía bắc, các đền thờ Bà La Môn thường có mặt bằng hình vuông, khối xây vươn cao gấp đôi cạnh của mặt bằng và cong khum lại
cũng có một hình tròn giống một cái chum đất bẹt, sau này gọi là cái chum bất tử “Kalasa”. Ở Bhuvanexva bang Oritxa, năm 900 xây dựng đền Mutexvara (hình 2) và năm 1000 xây dựng đền Lingaragia có dạng gần giống nhau. Năm 1000 ở Chagiuraho xây dựng đền Kanđariya rất lộng lẫy.
Ớ các tỉnh phía Nam, đền Bà La Môn có dạng Kim tự tháp dốc dật cấp và bẹt đầu. Nhìn mặt đứng nó có dạng một hình thang cân. Trên các tầng dật cấp, điêu khắc vô cùng phong phú với nhiều tượng tròn và phù điêu. Thực ra Kim tự tháp này chỉ là lối vào đền gọi là “gôpura”. Nổi tiếng nhất là đển Tiruvanamalai ở Myxo xây dựng khoảng giữa các năm 1100 đến 1350 và Đền Lớn ở Madura (thế kỉ XVII). Đền này là điển hình cho các đền miền Nam Ân Độ, đó là một đô thành của các thần, có mặt bằng trên những nét lớn giống các thành phố cổ của người Ariăng.
Kiến trúc Hồi giáo
Kiến trúc Hồi giáo lại có hình thức gần như khác hẳn. Đường nét thanh mảnh, không gian thoáng đãng hơn, trang trí, điêu khắc ít rườm rà nặng nề hơn. Đặc điểm kiến trúc Hồi giáo là thường có những chỏm cầu hình búp sen to hoặc nhỏ, vòm cuốn cửa nhọn đầu hình lá đề. Đền Đioannikhax xây dựng cuối thế kỉ XVI ở Phatahpua Sikri là một công trình có hình thức theo phong cách các lâu đài Hindu với các ban công kiểu con sơn và các mái hắt theo truyền thống Hindu. Trên nóc nhà, ở bốn góc là bốn chòi nhỏ có chỏm cầu và mái hắt rộng. Thời kì thịnh trị của Hồi giáo, các vua chúa hay xây dựng cho mình những lâu đài lăng mộ, đó là hình thức công trình mà khi sống thì vua ở, nghỉ ngơi tại đó, lúc chết cũng chôn luôn ớ đó. Nổi bật nhất trong các công trình Hồi giáo là các lãng của triều đại Mogon, đó là lãng Humayun (1560) và Tagiơ Mahan (1632 – 1653). Cả hai đều có mặt bằng giống nhau, bốn mặt có bốn cửa cuốn nhọn đầu nằm giữa bức tường chữ nhật, một chỏm cầu khổng lồ ngự trên gian chính nơi để quan tài. Lăng Humayun làm bằng đá có hai sắc độ và không có các tháp. Còn Tagiơ Mahan làm bằng đá hoa cương rực rỡ, chung quanh có bốn tháp đặt ở bốn góc bệ cồng trình. Trong và ngoài lăng được chạm trổ tinh vi, gắn nhiều kim cương và đá quý. Các trang trí này rất tế nhị, không hề che lấp đường nét kiến trúc. Tagiơ Mahan là lăng mộ đẹp đẽ do vua Sagiahan làm cho người vợ yêu quý đã qua đời ở tuổi thanh xuân, nó tượng trưng cho tình yêu chung thủy. Khu đất xây dựng lăng hình chữ nhật, rộng khoảng 17ha, chia làm ba khu vực khu cổng vào, khu vườn và khu lăng mộ. Tòa lăng đặt trên một bệ hình vuông cao 5,4m, cạnh 95m. Mặt bằng công trình hình
vuông có cạnh 56,70m, trên gian chính có chỏm cầu đường kính 17,70m. Tagiơ Mahan là biểu hiện cao nhất của tài nãng nghệ thuật kiến trúc của nhân dân An Độ.
Kiến trúc Hồi giáo ở Ân Độ còn có một công trình đặc sắc nữa là bảo tháp Cutbơ Mina xây dựng bằng đá đỏ. Bảo tháp có nãm tầng, ba tầng dưới có dáng một bó thân cây ghép .sát nhau, trên đó trang trí bằng kiểu chữ cổ.

Kiến trúc Hồi giáo của Ấn Độ 1

Kiến trúc dân dụng
Ngoài những công trình tôn giáo trên, các lâu đài của phong kiến cũng không kém đặc sắc. Hầu hết những công trình đó được xây dựng bằng sa thạch màu hồng với các trang trí theo dạng hoa văn chạm khắc rất tinh vi và đều đặn, thường không có tượng tròn hay phù điêu hình người và các con vật như trong kiến trúc tôn giáo. Các lâu đài và biệt thự này chứng minh tài nãng sáng tạo một nền kiến trúc thích nghi với khí hậu nóng khô bằng những mái hắt rộng, các cửa thông gió. Trong những thành tựu này phải kể đến lâu đài Giai Xanmo (thế kỉ XII – XIV), láu đài Giehangia Manan (thế kỉ XVI), lâu đài Pancho Mahan ở Phatepua Xinkri ở thế kỉ XVI, lâu đài Rudabainivap ở thế kỷ XV v.v…
Nhà của nhân dân trong thành phố cũng có dạng mái bằng và mái ngói, thường là hai tầng và có nhiều trang trí bằng hoa văn chạm khắc ở ban công hay tường hoa chắn mái.

Related posts